
Thuở xa xưa, khi trên thế gian đang chìm ngập trong chiến tranh, lòng tham, dục vọng con người cao ngất, khiến từ đó mà sinh linh đồ thán, ai oán khắp trời, không biết tài nào mà kể hết.
Thuở ấy người ta ra đường gặp nhau mà đầy lòng nghi kỵ, ngờ vực. Có giao tiếp, bắt tay mà cũng chất chứa đâu đó cái mập mờ, thực quả là thật giả khó phân, thực là khó xử.
Lại nói đến ngày càng rầm rộ những kiểu thần thánh hóa, phức tạp hóa, rắc rối hóa khiến cho con người mê muội, cứ gieo vào lòng người ý niệm mộng bá vương làm chủ thiên hạ, lại cấp cho người ta hàng tấn sỏi đá trong nhà, để tiện đi đâu cầm theo mà xài, chọi qua chọi lại, chọi những người mình ghét, rồi chọi qua những người mình không ghét luôn, thậm chí là chọi luôn những người thương mình, chọi không cần suy nghĩ, cứ rãnh là chọi, thích hay không thích chọi cũng chọi. Ôi! Thế gian chả biết đường nào mà lần.
Thế rồi! Bùm! Một vị thần từ trên trời rớt xuống. Thần này nhìn có vẻ dễ thương, tóc 2-light, dép Dr., quần hiphop, áo 3 lỗ, được cái đẹp là có cái trực thăng tre trên đầu nhìn dễ thương giống Doraemon… tuy rằng ổng hổng có mập.
Từ ngày vị thần này… “rớt” xuống trần gian. Các phương tiện thông tin đại chúng, báo đài, các đơn vị truyền thông trên thế giới như BBC, New York Times, Saigon Times, info TV, fashion TV, Bibi, Cartoon Network, HTV7, HTV9, HTV2,… liên tục đưa tin về “vũ khí” của vị thần này.
Đó là “Nụ cười”.
Liên tục các cuộc họp báo, buổi training, event… do chính vị thần này chủ trì xuất hiện nhằm chỉ ra cho thế giới rằng: “Đời luôn cần những tiếng cười, hãy cười lên bạn nhé, nếu không biết cười thì hãy đến gặp tui, tui sẽ giúp cho bạn điều đó, tui sẽ cho bạn quyền năng lớn nhất thế giới, đó là quyền thay đổi cuộc sống của chính bạn“.
Từ ngày vị thần của chúng ta “chém gió” ra câu slogan dài ngoằn đó, ai nấy trên thế giới đều lũ lượt đi đến diện kiến dung nhan của ngài, để được ngài ban cho sức mạnh “làm trùm cuộc đời mình”. Người thì đi máy bay, người thì đi tàu hỏa, người đạp xích lô, xe đạp, xe ba gác… rủ nhau ùn ùn như vũ bão đến gặp ngài.
Và vì bây giờ chủ đề Hot của toàn thế giới là cười, nên chả ai còn rảnh để quan tâm đi lấn chiếm nước người ta, cũng chả màn đến tiền bạc để mà đầu độc người tiêu dùng, cũng chả cần quan tâm đến những điều nhỏ nhặt để mà giận hờn, chém giết, đánh đập nhau nữa. Ai nấy ra đường bắt tay nhau, chào hỏi nhau bằng nụ cười ấm áp đến ngây ngất lòng, khắp thế giới chung tay nhau hữu nghị, đi đâu cũng rộn khắp tiếng cười, râm ran như đốt pháo…
Thế giới từ ngày ấy không còn thấy gam màu xám, đen của khói chiến tranh và nỗi buồn nữa.
Đến một ngày…
Một điều kì lạ…
Nhưng nó là sự thật!
Vị thần hạnh phúc… không cười được nữa!
Tại sao? Vì thần cũng chỉ là 1 con người thôi, nhưng là 1 con người luôn biết cười, lạc quan, yêu đời đến nỗi… thành Thần. Nhưng bởi vì cười nhiều quá, cho nhiều quá, cho vô bờ bến rồi bây giờ Thần rớt một cú sâu xuống vực thẳm, hụt hẫng, mất cảm giác với chuyện đời, nhìn đâu mọi thứ cũng ngang nhau, chán nản, chả thấy khác biệt gì cả.
Bất chợt!
Một hôm, có một cậu bé từ một vương quốc xa xẳm, cậu không phải mãnh tướng, cũng chả phải danh y, cậu ấy hằng ngày chỉ biết mỗi việc chăn trâu, thổi sáo vui vầy với những cánh đồng bát ngát. Cậu bé ấy lại gặp Thần, lẳng lặng đi lại bên ngài, đưa bàn tay đầy sình đất, có thoang thoảng mùi hội, khẽ… nắm lấy tay Thần. Vị thần giật thót người, mắt sáng lên, le lói xuất hiện trong mắt ngài những tia hy vọng. Cậu bé nhẹ nhàng mỉn cười, híp mắt lại với vẻ ngây thơ trong sáng như những giọt sương ban mai đọng trên những ngọn cỏ của thảo nguyên xanh mượt giữa bầu trời vàng rực rỡ ở phía chân trời của ánh sáng bình minh.
Vị thần… mỉm cười!
“Khi tôi không thể cười được nữa, thì xin bạn hãy cảm phiền tặng tôi một nụ cười, bạn nhé!”
