Đi một đoạn đường dài…

Đi một đoạn đường dài!

Nhìn xuống đôi bàn chân đen đen của mình, nó đen hơn!

Xòe đôi bàn tay, nó đen hơn, đen rất nhiều!

Nhìn vào gương… Ngỡ ngàng

Tôi đang gõ từng nhịp vào bàn phím… để tui vớt vát lại 1 Lâm Tấn Tài nào đó, như là một món quà nhỏ cho bạn Tài thứ 2 trong tôi… Ôi! Tôi nhớ bạn! Tài ơi.

Tôi tự gọi tên tôi trong tâm thức…

Đã lâu rồi không trò chuyện với ông, Tài nhỉ?

Ừ! Cũng lâu rồi… Phải nói là rất lâu so với đoạn đường dài mà ông đã đi.!

Ông nói quá nữa! Tôi có đi đâu, tôi vẫn ở đây, ngồi đây, với lại có bao lâu đâu mà ông nói lâu như vậy?

Vậy tui hỏi ông? Ông đang ở đâu?

Tôi.. Tôi.. Tôi.. đang.. ở…

(Mỉn cười)

Ngốc quá, ông vẫn đang ở tại đây thôi!

Nhưng sao nó khác quá…!

Khác gì?

Ở tim tôi,… nơi này này… (chỉ vào tim)

Starry Starry Night…

…………….

Im lặng! Bịt tai lại! Nhìn và nghe!

Im lặng, một từ dạo này tui nghĩ khá nhiều về nó.

Im lặng là khi bạn không nghe được tất cả mọi âm thanh, hay im lặng là khi bạn không còn khả năng lắng nghe, hay im lặng là khi bạn chỉ nghe âm thanh tận bên trong tim mình.

Bịt tai lại! Nhìn xung quanh và nghe, tôi chợt hỏi có phải im lặng!

Bật nhạc lên! Chụp tai lại! Tôi tự hỏi có phải tui đang im lặng nghe… trái tim tôi trôi theo bài nhạc!

Im lặng phải chăng cần hội tụ sự tĩnh của tất cả giác quan liên kết với bạn, hay im lặng là khi bạn cho bạn… im lặng, cảnh động, tâm tĩnh đạt vào niết bàn.

Tui thì không cho vậy, thế gian này có những thứ khiến tui dạt dào, khiến tui ào ạt, khiến tui bùi ngùi rồi ngậm ngùi. Tui không cần tĩnh theo cái kiểu niết bàn như trả hết nợ đời, hay chạy đi câu cá để trốn nỗi niềm thế gian, hay phải vào thắng cảnh tàng long ngọa hổ kì sơn trong thiên hạn. Tui không cần nhiều như vậy đâu.

Trở lại thực, tui nghe nhạc, nghe trái tim tui, tui lặng nhìn cái ti vi, nó có những người trong đó chóp chép mà tui không biết gì, nhìn xung quanh, mấy đứa nhóc chạy ồn ào, la lối gì đó mà tui không biết. Tui quay qua, quay lại, tóc tui bay bay mà khung cảnh trước mặt tui lúc thì độ sáng tăng nhanh, lúc thì độ tương phản giảm mạnh, rồi cho dù nó có là khung cảnh thực, nó đang diễn ra thực, cũng như có một tấm màng mỏng vô hình chắn ngang trước tôi, cho dù tôi cố vươn tới, nhưng không thể chạm vào (cứ như Tôn Ngộ Không không bay khỏi lòng bàn tay Như Lai vậy ^^!).

Chợt đăng một câu xì tai tút lên facebook, mong nhận được những comment vô hình với mình.

“Bạn có tin khi im lặng sẽ phát ra tiếng nói… từ trái tim không? Câu trả lời của riêng tui là: im lặng!”

Tặng các bạn có duyên với tui một bức tranh tui tự sáng tác, tên là: im lặng!

 

Khi vị thần tạo ra nụ cười cần… 1 nụ cười


Thuở xa xưa, khi trên thế gian đang chìm ngập trong chiến tranh, lòng tham, dục vọng con người cao ngất, khiến từ đó mà sinh linh đồ thán, ai oán khắp trời, không biết tài nào mà kể hết.

Thuở ấy người ta ra đường gặp nhau mà đầy lòng nghi kỵ, ngờ vực. Có giao tiếp, bắt tay mà cũng chất chứa đâu đó cái mập mờ, thực quả là thật giả khó phân, thực là khó xử.

Lại nói đến ngày càng rầm rộ những kiểu thần thánh hóa, phức tạp hóa, rắc rối hóa khiến cho con người mê muội, cứ gieo vào lòng người ý niệm mộng bá vương làm chủ thiên hạ, lại cấp cho người ta hàng tấn sỏi đá trong nhà, để tiện đi đâu cầm theo mà xài, chọi qua chọi lại, chọi những người mình ghét, rồi chọi qua những người mình không ghét luôn, thậm chí là chọi luôn những người thương mình, chọi không cần suy nghĩ, cứ rãnh là chọi, thích hay không thích chọi cũng chọi. Ôi! Thế gian chả biết đường nào mà lần.

Thế rồi! Bùm! Một vị thần từ trên trời rớt xuống. Thần này nhìn có vẻ dễ thương, tóc 2-light, dép Dr., quần hiphop, áo 3 lỗ, được cái đẹp là có cái trực thăng tre trên đầu nhìn dễ thương giống Doraemon… tuy rằng ổng hổng có mập.

Từ ngày vị thần này… “rớt” xuống trần gian. Các phương tiện thông tin đại chúng, báo đài, các đơn vị truyền thông trên thế giới như BBC, New York Times, Saigon Times, info TV, fashion TV, Bibi, Cartoon Network, HTV7, HTV9, HTV2,… liên tục đưa tin về “vũ khí” của vị thần này.

Đó là “Nụ cười”.

Liên tục các cuộc họp báo, buổi training, event… do chính vị thần này chủ trì xuất hiện nhằm chỉ ra cho thế giới rằng: “Đời luôn cần những tiếng cười, hãy cười lên bạn nhé, nếu không biết cười thì hãy đến gặp tui, tui sẽ giúp cho bạn điều đó, tui sẽ cho bạn quyền năng lớn nhất thế giới, đó là quyền thay đổi cuộc sống của chính bạn“.

Từ ngày vị thần của chúng ta “chém gió” ra câu slogan dài ngoằn đó, ai nấy trên thế giới đều lũ lượt đi đến diện kiến dung nhan của ngài, để được ngài ban cho sức mạnh “làm trùm cuộc đời mình”. Người thì đi máy bay, người thì đi tàu hỏa, người đạp xích lô, xe đạp, xe ba gác… rủ nhau ùn ùn như vũ bão đến gặp ngài.

Và vì bây giờ chủ đề Hot của toàn thế giới là cười, nên chả ai còn rảnh để quan tâm đi lấn chiếm nước người ta, cũng chả màn đến tiền bạc để mà đầu độc người tiêu dùng, cũng chả cần quan tâm đến những điều nhỏ nhặt để mà giận hờn, chém giết, đánh đập nhau nữa. Ai nấy ra đường bắt tay nhau, chào hỏi nhau bằng nụ cười ấm áp đến ngây ngất lòng, khắp thế giới chung tay nhau hữu nghị, đi đâu cũng rộn khắp tiếng cười, râm ran như đốt pháo…

Thế giới từ ngày ấy không còn thấy gam màu xám, đen của khói chiến tranh và nỗi buồn nữa.

Đến một ngày…

Một điều kì lạ…

Nhưng nó là sự thật!

Vị thần hạnh phúc… không cười được nữa!

Tại sao? Vì thần cũng chỉ là 1 con người thôi, nhưng là 1 con người luôn biết cười, lạc quan, yêu đời đến nỗi… thành Thần. Nhưng bởi vì cười nhiều quá, cho nhiều quá, cho vô bờ bến rồi bây giờ Thần rớt một cú sâu xuống vực thẳm, hụt hẫng, mất cảm giác với chuyện đời, nhìn đâu mọi thứ cũng ngang nhau, chán nản, chả thấy khác biệt gì cả.

Bất chợt!

Một hôm, có một cậu bé từ một vương quốc xa xẳm, cậu không phải mãnh tướng, cũng chả phải danh y, cậu ấy hằng ngày chỉ biết mỗi việc chăn trâu, thổi sáo vui vầy với những cánh đồng bát ngát. Cậu bé ấy lại gặp Thần, lẳng lặng đi lại bên ngài, đưa bàn tay đầy sình đất, có thoang thoảng mùi hội, khẽ… nắm lấy tay Thần. Vị thần giật thót người, mắt sáng lên, le lói xuất hiện trong mắt ngài những tia hy vọng. Cậu bé nhẹ nhàng mỉn cười, híp mắt lại với vẻ ngây thơ trong sáng như những giọt sương ban mai đọng trên những ngọn cỏ của thảo nguyên xanh mượt giữa bầu trời vàng rực rỡ ở phía chân trời của ánh sáng bình minh.

Vị thần… mỉm cười!

“Khi tôi không thể cười được nữa, thì xin bạn hãy cảm phiền tặng tôi một nụ cười, bạn nhé!”


Ngày vội vã…!

Chàng lười vội vã chạy nhanh về nhà mình, mở vội máy tính, mở vội cánh cửa, rồi…

ngồi trầm ngâm, thẩn thờ chút, trống rỗng chút…

Dọc đường về sau phần thi nói Tiếng Anh hắn thấy hôm nay thật lạ, con đường hắn đi bộ đầy hoa Điệp rơi, lất phất, hắn biết rằng mùa hè đã bắt đầu, bắt đầu không chỉ ở tự nhiên, mà ở ngay trong tâm trí hắn, ngay lúc này, khi Điệp đến và….. Phượng đi.

Mọi thứ xung quanh hắn trong lúc hắn tần ngần với mấy lá Điệp rơi thật biến chuyển lạ thường, bầu trời vẫn hai màu xanh trắng mà sao nó… lạ, dòng sông hiền hòa sau nhà hắn cũng bình thường mà sao hắn thấy long lanh lạ thường, căn chung cư, căn nhà bên kia cũng không thay đổi mà sao hắn thấy… lạ, hay chắc tại hắn ngay bây giờ quên đi cái quy luật xa gần trong phối cảnh để nhìn mọi thứ lẫn lộn lạ thường và kì diệu.

Hắn nhớ lại mấy phút trước, xung quanh hắn nhiều nhiều người lắm, rồi hắn lên nói nói với cô Tiếng Anh gì gì đó, rồi xong, phần nói, ngắn gọn mà hắn thấy không biết gì là gì, vì… bây giờ hắn muốn… về nhà….

Hắn chạy vội xuống cầu thang, hối hả lấy xe, ánh mắt hình như hắn nghĩ cái gì đó mà cứ hay giựt mình khi mấy người bạn chợt kêu tên mình.

Trên đường về hắn ngẫm nghĩ một chút, cảm nhận, rồi phát hiện rằng

nơi cất giấu cảm xúc bây giờ đã… phát ra… cảm xúc.

Ừ thì hắn khó chịu lắm, thẩn thờ lắm, nghĩ ngợi lắm, và … nhớ lắm. Nhưng hắn hiểu rằng ở nơi nào đó cách đây 7 hay 800 km, không biết rõ nhưng xa lắm với hắn cũng có những người ngập tràn cảm xúc hơn gấp nhiều lần hắn, và đó là thứ cảm xúc hắn ước ao rằng mình được như vậy, đang chờ ai đó về

hắn mỉm cười nhẹ

Hắn nghĩ hắn hay tạo ra bất ngờ, nhưng bây giờ hắn biết rằng có người luôn đầy bất ngờ hơn cả hắn… tuy rằng hắn cũng cảm nhận, dự đoán… nhưng vẫn thấy…

chắc hơi lạc lõng, hụt hẫng đôi… chút

Ai đó rất đơn giản, ai đó rất ít nói, đầu tóc ai đó thì hay tùm lum, mang cặp kính, cầm củ cà rốt đi tới đi lui,… vậy mà hắn thấy lạ kì!

Hắn có tật hay ngập tràn suy nghĩ, bị nó lôi lên rồi nhúng xuống rớt cái ịch sâu thẳm trong vũng bùn, cứ vậy, cứ vậy,…

Rồi đột nhiên hắn thấy một người, không nói không rằng, không làm gì cả, đôi lúc dửng dưng đến… không chịu nổi… mà… làm cho hắn nhẹ hẫng từ khi nào, để muốn hắn rơi vào tiếp vũng bùn cũng khó

Và nhiều thứ kì lạ, cho ta cảm giác bình thường “lạ kì”

Và rồi Điệp đến, Phượng đi

Và rồi

……………………………………… Ngày vội vã.

P/s: Entry này chàng lười viết ít chấm hết, không emotion, và nhiều ẩn dụ, thông cảm cho chàng lười.

Tôi xin thẫn thờ thêm chút nữa,

Để ngày vội vã đừng vội vã… ra đi.

Lâm Tấn Tài

Ngày không vội vã

Ngày chàm…

Hôm nay trời lạnh, mây buồn…

2 bàn tay lạnh ngắt vì đang ngồi trong một quán cà phê… máy lạnh…

Nhìn qua những tấm kính vơi với thấy bầu trời buồn… se lạnh với tách trà…

lang thang đọc vài trang văn học tâm sự nỗi lòng của những người… đi trước…

chợt nhìn xung quanh không hiểu tại sao lại hiện ra màu chàm, cái màu lặng thầm, ít thấy được trong bảy sắc cầu vồng, cái màu ko quá tươi sáng như nắng vàng chói lòa, không quá buồn hoài kỉ niệm như màu xám, cái màu mà đôi lúc ta nhầm lẫn giữa màu xanh lam và màu tím, nó lành lạnh mà ẩn đâu đó khiến mình âm ấm, và vài lúc trống rỗng vì không biết… nó là gì…

mình năm nay vừa bước sang tuổi 19 được 53 ngày, chợt nghĩ vui vui… hài hài rằng (mà ko cười ha ha được, chỉ thoảng cười) rằng những quán cà phê với những gam màu nhè nhẹ, những cuộc chuyện trò của 10 năm sau, có thể tại nơi này, những người đi qua đời tôi, nói với tôi vài ngẫm nghĩ, cảm ơn, hoặc thoáng màu hối hận chút chút khi nghĩ đến những thứ… bây giờ. (hoặc chính bản thân tôi nói những lời đó, hihi)

tôi thích cái cảm giác se lạnh mà đâu đó âm ấm ghê hồn… nó làm tôi có những cơn mưa phùn rì rào và những cơn gió lạnh trong lòng, mà nhờ vậy tôi mới biết mình… ấm đến cỡ nào.

thường nhìn thực tại ai biết được gì về sau nhỉ, ai biết được thực tốt xấu, đúng sai, cần với mình, nên hay không nên, họa chăng chắc bắt tôi cỡ 70, 80 tuổi tui mới trả lời được phần nào :D

cái cách nhìn nhận về những giá trị dần thay đổi theo thời gian, hoặc lớn lên, hoặc ít lại,… (1 giây mọi thứ đã khác), rồi nó sẽ khiến mình vỡ òa, mình mông lung, nửa người nặng nửa người nhẹ hẫng…

còn cái tìnhiu thì hãy cho mình “…………….”

làm những thứ mình thấy vui là được rồi… (nhưng nhiều lúc ngặt 1 điều, vui à? nhưng khi xong rồi, mình mới biết rằng nó không vui như mình nghĩ, chắc vì nó vui rồi nên khi đi qua mình tiếc cái vui hoặc do vô tình…mình… đã đánh mất điều gì quan trọng… hơn… thế…)

Một ngày chàm cho em.
Ngoài lề mà quan trọng:


Thầy iu vấu ơi, cám ơn thầy vì xỉa xói em đúng lúc, để 10 năm sau sợ ko gặp thầy để được xỉa, (hí hí hí, ẩn ý không), em cám ơn thầy nhìu lắm.

chị Phiên Nghiên ơi, em sửa lại chữ “mâu thuẫn” rồi, hic hic. (cám ơn chị, để 10 năm sau không tốn tiền cám ơn chị chiện 10 năm trước nữa, mà chỉ cảm ơn chiện 10 năm sau, lạm phát tăng vùn vụt, phù ><).

cám ơn chị Xeng đì, anh Quin đì, anh Tỏm vì những cái nắm tay chỉ dẫn tuyệt vời, hên vì chưa xỉa mình nhìu. (nghe cái nì chắc là cười hí hí kiếm cái để xỉa lìn nà)

cám ơn chị Yến vì những ấm áp chị dành cho em, chị nuôi, hí hí.

cám ơn anh Tú, vì 1 câu nói ngắn củn mà em lại không bao giờ quên.

và cám ơn tất cả mọi người đi qua đời tôi, có người xẹt ngang rồi biến mất làm tôi hững hờ, có người dịu dàng theo dõi, có người đi theo để xỉa, xả, xói tôi những lúc tôi cần nhất, có người cho tôi những gáo nước lạnh buốt cả người, có người chia sẽ, hỗ trợ, hợp tác, có người tôi đang chờ… và cả những người để tôi… được làm những điều ấy nữa.

Xin lỗi… (khi nghĩ đến điều này, thì mình biết rằng không có gì tốt hơn là những điều mình làm sau này, nặng lòng)

P/s: nhớ chị Yến lắm! (trái tim chị sưởi ấm nhiều người, và nhiều người cũng muốn sưởi ấm trái tim chị)

(sao nhiều lúc mình dễ thương quá vậy ta ^^~)

Clip thứ 2 – ham hố những ngày nghỉ bịnh

Tình hình tiếp tục sau tình hình cũ là đột nhiên bị sốt siêu vi, nghỉ một tuần, nằm ở nhà mệt quá chừng, chịu không nổi, thế là ham hố tiếp nhào vào làm đoạn quảng cáo nhóm cho những người bạn iu vấu dễ xương ở ĐH Hoa Sen.
Ban đầu biên tập cũng rầm rộ, hậm hực dữ lắm nhưng do vài chuyện khách quan, nên không thể quay như mong đợi (thiếu đạo cụ tèm lem, tại tên nhóm trưởng á) thế là bèn quăng vô cái Behind the scenes, vui là chính, bỏ chút công sức và ý tưởng đổi những niềm vui cho những người bạn mình dzậy, ai ngờ được điểm A (9đ), cả nhóm đều dzui, mình cũng dzui, hihi.
Up lên đoạn clip cho cái bờ lốc bớt bụi bặm dzậy.

P/s: kì này mình lời à nha, quen thêm 9 người bạn mới, dzui nè, hết bịnh nhanh nè và một đống kinh nghiệm edit, kha kha kha.

Clip quảng cáo đầu tay.

Tình hình là làm 1 cờ líp  quảng cáo C2 cho mấy em (lớp 9) hoàn thành bài tập English đó mừ, xong òi up lên mong nhận được nhiều lời bình phẩm, xỉa xói, đâm chọt của quí bà kon cô bác, bạn bè, anh chị gần xa.

nhưng có gì xỉa xói người viết kịch bản, đạo diễn, quay phim, kĩ thuật thôi nha. (It’s me). Đừng có xỉa nhầm mấy bạn diễn viên mấy bạn í oánh mình chít á.

Vài lời nhắn gửi như là quét bụi cái bờ lốc.

P/s: giọng đọc Sandy đó nhá :D

thẫn thờ – níu kéo

mình đã quên quá nhiều rồi, kí ức đã trôi dần theo thời gian, nó khiến mình mệt mỏi khi nghĩ về nó.

Hơi thở mình đã ko còn đều nhịp, phải cố thở khi quên thở.

Giai điệu bài Ensei làm mình dịu lại như một người già cỗi, dưới cái chăn nhẹ rũ rượi, bàn tay run run thiếu đi cái sinh lực của cái tuổi 19.

Nhiều quá rồi, mà ngẫm lại chẳng có gì, giờ đây bên bài Ensei một mình trong đêm tối, ta cuốn về dòng sông, nơi có những bức tranh hạnh phúc, có đùa giỡn, có nụ cười.

Tiếng gõ bàn phím nhẹ như gõ piano, theo giai điệu ta trôi về cuộc đời.

cảm giác à, ta giờ đây thẫn thờ, đôi mắt đờ đẫn giữa cái người của cuộc đời.

muốn uống một tách trà nóng, nhạt thôi anh bạn, tôi sợ đắng òi, sợ nóng òi, tôi muốn…

sau những dòng nước mắt dạt dào khi đọc lại những trang nhật kí đầu tiên của cuộc đời, của những bước ngoặc, của những đoạn giao nhau của những con người, rồi chia ly như những gì đã biết, để giờ đây ta thẫn thờ…

thẫn thờ… đôi mắt không buồn… hình như không cảm xúc… nó thẫn thờ như… một cái nghiêng đầu thẫn thờ vô hồn của một giai điệu mà người nghe cuốn theo nó vào dòng đời, mà nó dừng, người dừng, ko hay ko biết, khựng lại, chựng lại giữa đêm tối, giữa cuộc đời…………………

tất cả khựng lại… thẫn thờ.

Gió lòng tôi

Có một cơn gió “ngốc nghếch” thổi phào qua trang sách cuộc đời tôi.

Tôi lẳng lặng lật trang bình minh ấm áp, mưa rơi…

Trong đêm tối bốn bức tường như vỡ bỏ.

Thời gian cuốn theo những giọt lệ.

Tiếng thút thít của hơi ấm cuộc sống.

Ngàn con người như dòng sông lăng tăng chạy xung quanh một con người thăng thẳng như tôi.

Đầy rồi lại vơi…

Một lần nữa bức tranh lại được thổi hồn vào tạo nên màu xanh của nó, cánh đồng màu vàng ngọt ngào như bột lúa mỳ. Những ngôi nhà chan hòa như những cối xay gió, và đàn bò cứ tung tăng gặm cỏ.

Liên khúc chuyện tình tôi – nửa vầng trăng vang lên như cơ duyên của nó. Tình mộng vương nữ dạt dào theo thời gian… Tiếng reo rắt như tiếng suối rót vào lòng người của khúc dạo đầu bài Tuyết chân thật.

Và… tôi quay nhẹ nhìn ra của sổ đang có… gió lòng tôi.

(bắt đầu nhảy múa nào).

(entry được viết vào lúc 14h ngày 06 tháng 01 năm 2010 …

và khi đang học môn Đường lối Cách mạng của Đảng Cộng Sản).

Gởi cho cơn gió “ngốc nghếch”…

Giáng Sinh ấm áp, em…

Giáng Sinh.

đánh dấu tất cả để có sự kết thúc trước bức tranh định mệnh đã ráp bấy lâu.

đêm hôm qua tôi đã ráp xong

Chợt!

hụt hẫng bàng hoàng những gì sau bao lâu mình muốn hiểu.

tên bạn, tên thầy… đáng thân của tôi.

Đừng hiểu nhiều vì không được gì.

và tôi đã biết và hiểu, dừng chân la lớn quay nhìn tìm… em.

Giáng Sinh ngân nga.

Quán cà phê thật đẹp, thật lớn, và tôi… thật… khóc… vì tất cả cảm giác của em.

giờ đây tôi chấp nhận rằng… cô đơn lắm em… cái thứ mà em đã trải qua.

tôi đã đi tìm, muốn bước theo em trên những con đường, muốn nhìn những thứ chỉ thoáng qua với em.

và bây giờ, tách cà phê, tất cả đã thoáng những thứ của em…

khác hẳn với những gì tôi tưởng…

Cô đơn…

Em đang chốn nào… và Noel của em chắc hẳn rằng đã khác nhiều… với… những ngày ấy.

Và tôi… cũng vậy………………………………………………………………………………………………….

Hãy cười nha em. Mãi mãi cười và đừng… khóc, đừng khóc.

(đã muộn rồi, rất nhiều so với khoảng thời gian… 1 tuần)

« Bài viết cũ hơn

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.